Truyện ngắn Bùi Thị Lệ Loan

Câu chuyện tình buồn

- "Con ơi là con sao lại dại dột đến mức để phải ra nông nổi này hả con” "Ông trời ơi, sao ông lại bắt kẻ đầu bạc này phải tiễn kẻ đầu xanh vậy hả ông?”...

Cứ như thế, thay nhau, lời than oán của bà, khóc con của cha mẹ, tiếng thét gào đòi chị của đứa em thơ. Những lời kể lể, rên rỉ cứ tiếp nhau từng hồi cùng sự lăn lộn, giãy dụa của những người thân đang tràn ngập sự đau đớn. Một cảnh tượng thê lương làm nao lòng những dòng người qua lại trước linh cửu với một dấu chấm hỏi: vì sao một cô bé ngoan hiền, xinh đẹp, giỏi giang đến thế kia lại có một kết cục quá bi ai như vậy? .

Nghe những lời than khóc ấy, lòng tôi cứ nhủ thầm: Thanh ơi, nằm trong đó Thanh có nghe thấy gì không! Hả Thanh!!! Thanh hãy mở mắt ra đi, hãy tỉnh lại mà nhìn mà nghe mà xót trước sự đau đớn, tự giày vò của người thân Thanh kìa. Bà đã tám mươi tuổi rồi đó, nhưng bà cũng rất mong sẽ có đứa cháu cố để bồng chứ bà đâu có giữ quan niệm ngày trước cơ chứ! Ba mẹ Thanh thì chỉ có mỗi Thanh và Cu Tí, họ yêu thương Thanh biết nhường nào, sao Thanh lại để ba mẹ đau xót như bị cắt từng khúc ruột vì Thanh vậy? Còn Cu Tí, nó còn quá bé để chấp nhận sự thật phũ phàng, là nó sẽ vĩnh viễn mất đi một người thân, một người chị mà nó luôn quí trọng và xem như một thần tượng, một tấm gương sáng cho nó tự hào khi khoe với bạn bè cùng trang lứa…

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái ngày cách đây hơn một năm…

Bởi trường tôi nhập học muộn hơn nên Thanh là người nói lời tạm biệt trước để vào thành phố. Đó cũng là ngày tiễn đưa đầu tiên mà gia đình Thanh phải xa cô con gái suốt 18 năm qua, để Thanh tự tin bước chân vào giảng đường Đại học, cái ngưỡng cửa để Thanh thực hiện ước mơ trở thành một cô luật sư nổi tiếng nơi thành thị của mình.

Với gia đình, thầy cô và bạn bè Thanh luôn là niềm tự hào và lấy làm hãnh diện, ngay trong kỳ học đầu tiên, không phụ sự kỳ vọng của mọi người, Thanh đã vinh dự nhận được Giấy khen loại khá và một suất học bổng của trường.

Nhưng không ngờ chính tấm giấy khen ấy ngoài việc mang lại niềm hạnh phúc, tự hào cho gia đình Thanh và niềm vui cho Thanh, mà nó còn là nguyên nhân cho những rắc rối và nỗi buồn mà sau này chính Thanh gánh chịu… Bước sang kỳ hai, Thanh phải đối diện với bầu không khí học tập cạnh tranh đầy áp lực. Nhưng khủng khiếp và đáng sợ hơn khi “hot boy” của lớp lại để mắt đến Thanh, thế là tiếp tục Thanh phải đón nhận những “ánh mắt hình tia lửa” đầy ghen tỵ của hầu hết các bạn nữ trong lớp. Bởi trường tôi ở xa nên tôi chỉ có thể lắng nghe hàng loạt câu hỏi của Thanh qua điện thoại: "thật vô lý khi bạn bè đồng giới lại đối xử với mình như vậy, những điều đó đâu phải lỗi do mình cơ chứ? Mình chỉ muốn cố gắng để sống thật tốt thôi mà, chẳng lẽ sống tốt cũng là có tội sao?... Rồi Thanh khóc nấc lên vì nhớ nhà, nhớ làng quê - cái làng quê quen thuộc, ngôi nhà bé nhỏ của Thanh, nơi mà Thanh cùng gia đình, bạn bè sống với nhau biết bao yêu thương, bảo bọc. Có bao giờ Thanh biết tranh giành là gì, ganh ghét nhau là cái chi? Vậy mà bây giờ... Hơn bao giờ hết, Thanh rất muốn được sà vào lòng mẹ để được vỗ về, an ủi, cần vai tôi để tựa đầu nhưng điều đó là không thể được...Và trong khoảng thời gian khó khăn ấy, người giúp đỡ Thanh không ai khác mà là Quang - chính là “hot boy” của lớp. Quang nhẹ nhàng quan tâm, an ủi, làm bao nhiêu là chuyện để Thanh cười. Chính những điều đơn giản này mà trong những lúc biết buồn và lo sợ đầu đời ấy, con tim Thanh đã rung động, đã tạo khung cho hình ảnh của Quang từ bao giờ. Nhưng không biết đó là duyên kiếp hay số phận mà bi kịch đời Thanh cũng bắt đầu kể từ cái ngày Thanh nhận lời yêu từ Quang. 

Những ngày tháng bắt đầu yêu, với Thanh hạnh phúc và đẹp biết bao nhiêu. Bởi Quang là một đại thiếu gia nên Thanh được Quang đưa đi chơi khắp nơi trong thành phố, được mua sắm và thưởng thức nhiều đặc sản. Nhưng không ngờ những việc bình thường nhất mà những cặp mới yêu vẫn làm, lại đem đến nỗi đau khi Thanh tình cờ nghe câu: "Con đĩ cái ấy mà, nó chỉ dựa vào sắc đẹp để dụ tiền của Quang thôi chứ Quang không bao giờ yêu một con nhỏ quê mùa như nó đâu"..."con gái thời nay thiếu gì, chắc chỉ là ăn chơi qua đường thôi"... văng ra từ miệng người bạn cùng phòng ký túc xá mà Quang vẫn thường chơi. Thanh có cảm giác như ai bóp nghẹt tim mình: "phải chăng câu danh ngôn: hãy cho tôi biết bạn của anh là ai thì tôi sẽ cho anh biết anh là người như thế nào là đúng thì tôi biết tin vào Quang như thế nào đây? Vậy lâu nay mối quan hệ giữa tôi và Quang là gì?. Mình phải đối mặt với Quang thế nào đây?". Đứng trước cú sốc quá lớn đối với Thanh từ trước đến nay nhưng con tim thơ ngây trong sáng đã đánh bại sự lưỡng lự, nỗi sợ hãi, đưa Thanh đi đến quyết định gạt bỏ câu danh ngôn mà chúng tôi đã rất tâm đắc từ những buổi đầu hiểu thế nào là tình bạn để tìm gặp Quang. "Cái thằng đó là vậy đấy, chỉ biết nói xấu và đánh giá con gái thôi, anh cũng biết điều đó làm em tổn thương rất nhiều nhưng chả lẽ giờ anh lại lôi nó ra mà đánh một trận à! Huống chi anh với nó lại ở cùng phòng... Em hãy cứ tin ở anh và chỉ cần chúng mình hiểu nhau là được rồi, nha em !" Chỉ cần nói bấy nhiêu thôi, Quang đã có thể lau khô đi hai hàng nước mắt đang tuôn trào như suối trên khuôn mặt thanh tao của Thanh. Và không đợi Thanh lên tiếng, Quang lại tiếp: "Ở ký túc xá là vậy đó em, mọi chuyện thị phi đều có thể xảy ra, chuyện bé xé ra to, không có chuyện gì làm, họ soi mói chuyện của người khác... Anh không muốn nhìn thấy em phải ở nơi phức tạp thế này đâu! Hay chúng mình cứ ra ở trọ đi để anh có thể chăm sóc cho em được tốt hơn, nghen em!". Quang nắm lấy tay Thanh đặt lên ngực "em hãy tin vào anh nhé !". Cử chỉ thật trìu mến ấy đã làm tan đi nỗi đau trong Thanh từ lúc nào. Thanh tin Quang, yêu Quang một cách tôn thờ và mù quáng với quyết định từ bỏ một mái ấm ký túc xá luôn tràn ngập tiếng cười với những trò đùa tinh nghịch, với không khí mọi người thi đua nhau học vì một tương lai tươi sáng... Và rồi, tôi phải giật mình khi nghe: "chúng mình đã sống thử rồi đấy" - một hạnh phúc đang dâng trào được thể hiện rõ qua lời nói của Thanh...Chột dạ hơn với câu trả lời hết sức tự nhiên: "hoàn cảnh thay đổi một con người rất dễ nhưng con người muốn thay đổi hoàn cảnh rất khó và phải đưa ra những quyết định phù hợp, làm chủ được bản thân nhưng chắc gì làm chủ được hoàn cảnh hả cậu! "... Lòng tôi nghẹn lại không thể nói gì chỉ biết hy vọng quyết định của Thanh là đúng vì sự thật rằng bạn tôi cho đó là một điều hiển nhiên, một chân lý cuộc sống... 

Thế là một năm học đầu tiên cũng đã trôi qua, tôi háo hức ngày về để được gặp mặt bạn bè, để có thể kể cho nhau nghe những niềm vui nỗi buồn của những buổi đầu là sinh viên. Mặc dù tôi và Thanh liên lạc với nhau thường xuyên nhưng thật buồn vì buổi họp lớp này, Thanh đã không về bởi bao nhiêu môn đang đợi Thanh học cải thiện, học lại...Và mùa hè đã trôi qua, tôi quyết định đi sớm một tuần so với ngày nhập học để ghé chỗ Thanh chơi vài hôm…

Không thể tin vào mắt mình, người ra đón tôi là Thanh đó ư ! Thanh gầy đi 5 cân so với ngày tết vừa rồi. Ngỡ ngàng và sững sốt hơn khi nghe câu "mình vừa mới đi nạo thai về". Từ một cô tiểu thư yêu đời với thân hình mảnh dẻ đầy sức sống, giờ trở nên xanh xao, héo gầy... Tôi không biết từ nào có thể dùng cho Thanh lúc này nữa, chỉ biết "Thanh hôm nay đã không còn là Thanh của ngày nào nữa". Nhìn Thanh mà lòng tôi nặng trĩu. Rồi tôi nghẹn ngào lắng nghe Thanh kể về những ngày đau khổ nhất của cuộc đời Thanh...

Cái ngày Thanh và Quang chia tay, gió rất to, mưa tuôn xối xả như giọt nước mắt Thanh tuôn trào đầy đắng cay, tủi nhục và hối hận. Thanh nhớ rất rõ cái buổi sáng ấy, cái buổi sáng cách đây nửa tháng, Thanh vừa lo lắng vừa hạnh phúc, vừa bồn chồn khó tả khi biết mình sắp có em bé, vừa rời khỏi phòng khám, ngay lập tức Thanh đã gọi điện báo tin cho Quang để biết suy nghĩ của Quang về vấn đề hết sức nghiêm trọng này, và điều Thanh nhận được là một cách giải quyết rất tàn nhẫn: “Cô hãy quay lại bệnh viện và phá ngay cái thai đó đi, nghe chưa?" rồi Quang tắt máy luôn. Lòng Thanh quặn thắt, nấc lên từng tiếng một chứ không thể khóc thành lời. Thanh bủn rủn chân tay ngồi quỵ xuống đất, nhưng rồi bản năng của một người mẹ đã giúp Thanh đứng lên để đi tìm Quang. Thanh lờ đờ bước đi mà cũng không biết là mình đang đi đâu về đâu. Trời đã tối nhưng Thanh vẫn cứ đi đi mãi, bỗng đâu cơn mưa ập tới làm người Thanh ướt sũng nhưng Thanh vẫn cứ bước, cứ bước... để rồi, như sét đánh vào tim làm con tim Thanh vỡ nát khi trước mặt Thanh một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra: Quang khoác vai một cô gái rất thân mật và tình tứ đi về phía Thanh mặc cho Thanh đứng dưới mưa. Quang cố tình bước đi như người xa lạ, con tim Thanh như đang có một bàn tay vô hình bóp nghẹt nhưng chạnh lòng không thể để Quang bước đi như vậy, Thanh chạy đến ôm chầm lấy Quang và đặt ra bao nhiêu là câu hỏi: "tại sao...?...tại sao...?...tại sao...?" để rồi vết thương đang chảy máu trong con tim bé bỏng kia lại nhói lên như bị xát muối: "cô và tôi quen nhau chưa bao lâu mà cô đã dể dãi như thế thì chắc gì đứa con kia đã là của tôi! Từ bây giờ, tôi và cô chẳng liên quan gì đến nhau, chúng ta chia tay nhau tại đây, cô đừng có đến làm phiền tôi nữa. Ok". Rồi Quang quay lưng bước đi mặc cho Thanh ngồi phệt dưới mưa, gió, sấm, chớp...

"Sau cơn mưa trời lại tạnh"- sự ngây thơ trong Thanh làm Thanh không muốn tin và không muốn nhìn thẳng vào sự thật, Thanh điên cuồng với suy nghĩ đây chỉ là trò đùa trong mưa và sau cơn mưa đó, Quang sẽ quay về cùng Thanh. Nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật cho dù nó có phũ phàng đến đâu đi nữa...Thanh càng nuôi hy vọng bao nhiêu thì sự tuyệt vọng lại đến với Thanh bấy nhiêu...Cái thai đang lớn dần trong Thanh, nó đã được hai tháng rưỡi, Thanh không thể nuôi con một mình, không thể để gia đình biết, không thể biến yêu thương và sự kỳ vọng của gia đình thành nỗi đau buồn và ám ảnh vì mất mặt và xấu hổ trước bà con hàng xóm,trước những đồng nghiệp, không thể để cu Tí bị bạn bè trêu chọc vì có một người chị "ăn cơm trước kẻng" để rồi "chửa hoang"... Không thể phụ lòng tin của mọi người, Thanh phải quyết định từ bỏ đứa bé cũng là không thể để đứa bé ra đời phải gánh chịu lỗi lầm của mẹ nó... Thanh phá thai. Nhìn Thanh tội lắm, tôi lo bạn tôi sẽ làm điều vớ vẩn và dại dột. Nhưng có lẽ vì chúng tôi quá hiểu nhau nên Thanh đã xua đi nỗi bất an trong tôi: "mầy yên tâm đi, tao sẽ không làm điều gì ngốc nghếch điên rồ nữa đâu, coi như đó là bài học của cuộc đời tao để tao có thể trưởng thành...rất may là gia đình tao không biết gì hết...nên đây sẽ là bí mật của chúng mình nhé! rồi mầy sẽ thấy, tao sẽ bắt đầu lại và sẽ làm tốt tất cả cho mà xem..." Và tiếng cười giòn tan của Thanh đã làm tan biến mọi lo lắng trong tôi... Thời gian trôi thật nhanh, thế rồi một tuần cũng sắp hết, tâm trạng Thanh rất tốt và rất yêu đời, nhưng tôi đâu ngờ, chính những sự việc quá bình thường lại trở nên bất bình thường, tôi trở thành một đứa bạn vô tâm chả hiểu gì bạn tôi cả... Vậy là những gì đến cũng phải đến, chỉ sau đó một tuần tôi bàng hoàng nhận tin nhắn "Tao xin lỗi vì tao đã nói dối mầy, nhưng tao thề đó là lần đầu tiên tao nói dối mầy đấy, tao xin lỗi đã phản bội lời hứa của chúng mình, tao không thể tiếp tục được nữa rồi, tao đã kiệt sức lắm rồi. Hôm nay chính là ngày kỷ niệm một năm ngày tao làm sinh viên đấy, chỉ có một năm xa gia đình, xa mầy nhưng tao thay đổi quá phải không! Tao hư lắm đúng không! Nhưng thôi, cuộc đời như thế đối với tao đã quá đủ, tao tự gây ra thì phải chấp nhận hậu quả đó thôi và tao phải tự mình chấm dứt cái bi kịch đời tao, phải để nó dừng tại đây thôi, dừng lại ở cái nơi đã cho tao quá nhiều bất hạnh của cuộc đời. Tao muốn con người đó phải hối hận suốt cả cuộc đời. Mầy hãy giúp tao, hãy là tao trong gia đình tao nhé!” Tay tôi run lên chỉ mong điều kia là trò đùa của ngày “cá tháng tư”. Nhưng…Thanh đã ra đi, đã rời khỏi thế giới này ở cái tuổi đôi mươi tròn trĩnh, đẹp nhất, tuyệt vời nhất của một đời người...

"Tại sao, tại sao mầy lại dại dột vậy hả Thanh, mầy đã hứa với tao là sẽ sống tốt mà! Mầy có biết mầy ngốc lắm không, mầy chết rồi thì sao cơ chứ, hắn ta có chắc đã hối hận, có chắc đã khóc vì mầy? Bởi giờ này, trong lễ tang này, hắn cũng đâu có mặt... Mầy cũng biết mà, đã bao người thề non hẹn biển với nhau nhưng rồi sông chưa cạn, non chưa mòn mà lòng người cũng đã đổi thay đó thôi, mà nguyên nhân thì có rất nhiều vì họ chưa thật sự hiểu nhau hoặc họ vẫn chưa trưởng thành, chưa đủ chín chắn để hiểu tình yêu là gì... Nhưng rồi họ cũng có tình yêu mới mà! Cũng có những người như Thanh vì mù quáng nên họ đã từ bỏ và đánh đổi tất cả để rồi không còn ai bên cạnh, nhưng chính sự vấp ngã đó đã giúp họ đứng dậy vững vàng hơn, họ trưởng thành hơn và chính những trải nghiệm sống đó giúp họ thành công hơn và có cuộc sống tốt đẹp hơn cơ mà! bởi thế giới này luôn mỉm cười cho ta một con đường đi riêng sao Thanh lại như vậy, sao Thanh lại đưa mình đến bờ vực thẳm, tại sao Thanh không quay đầu lại mà kết thúc đời mình ở vực thẳm đó cơ chứ! Để người đau khổ, xót thương đâu phải là kẻ khốn nạn kia mà chính là gia đình, bạn bè, thầy cô... những người thương yêu Thanh đến nhường nào, mình biết Thanh cũng yêu họ nhiều lắm mà...sao Thanh lại như vậy!?”

Đúng là một cuộc sống quẩn quanh, mình tiễn cậu, cậu tiễn mình rồi bây giờ… Nhớ ngày ấy cậu chỉ nói “tạm biệt” với mình, vậy mà bây giờ mình lại nói lời vĩnh biệt với cậu, vĩnh biệt Thanh, cậu hãy ngủ thật sâu ở nơi này nhé! hãy tiếp tục giấc mơ của tụi mình ở nơi đó nhé! Và ở đây mình cũng sẽ vậy, sẽ sống thật tốt. Chúng mình sẽ cùng thực hiện giấc mơ nhé! Vì đời luôn là những giấc mơ đẹp, đúng không!...

Dòng người thưa dần, nơi nấm mộ kia chỉ còn mỗi Thanh với khói hương nghi ngút... Những người thân của Thanh được đưa về trong khi đã ngất xỉu, đến bây giờ họ cũng không thể hiểu được vì sao Thanh lại ra đi như vậy nhưng nỗi mất mát, sự tổn thương này sẽ bao giờ nguôi trong họ đây, đến bao giờ, bao giờ...

 

 

Website được phát triển từ Portal mã nguồn mở Joomla!
Phát triển bởi Tổ CNTT - Trường Cao đẳng Tài chính Kế toán
Adds: TT La Hà, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi. Tel: 055. 3845578. Email: cdtckt@tckt.edu.vn